“Chạy đi Melos” – 1940


 

“Chạy đi Melos” – 1940

Dù xã hội có thay đổi, hoàn cảnh có khác nhau thì con người vẫn là con người. Phải chăng luôn có những quy luật bất biến giữa dòng thời gian vạn biến?

Khi đang đọc “ tôi nói gì về chạy bộ” của Haruki Murakami, tôi bắt gặp Melos. Anh ta xuất hiện trong lúc Haruki đang chạy một mình trên con đường chinh phục cự ly Marathon chuẩn ( 26, 2 dặm - 42 km). Phần vì tò mò, phần vì quá ấn tượng với văn miêu tả của Haruki, tôi mò mẫm đi tìm thông tin về Melos. Nó là một câu chuyện ngắn với nội dung không khác gì nhiều so với những câu chuyện cổ tích mẹ kể con nghe. Sau vài lần tìm kiếm những bản dịch khác nhau, thứ duy nhất còn đọng lại trong đầu tôi là sự đồng điệu trong cách chạy bạt mạng của Melos và Haruki.

Chính sự đồng điệu này khiến tôi trăn trở một thời gian. Sau hơn 6 thập kỷ, điều gì đã khiến cho 2 tác phẩm tiêp tục giao thoa và chiếm lấy tâm trí của người đọc? Phải chăng còn một giá trị nào khác mà tôi bỏ quên trong lúc lục lọi kiến thức trên mạng? Và câu chuyện về cuộc đời của tác giả Dazai Osamu mở ra trước mắt tôi. Ông là một nhà văn Nhật Bản tiêu biểu của thời kỳ vừa chấm dứt Thế Chiến thứ hai. Cuộc đời ông bủa vây bởi bi kịch và nhiều lần tự tử. Nếu ghép Melos vào dòng chảy thời gian của Dazai, ta có thể đoán, tâm lý giằng xé giữa chết vì chính nghĩa và sống với gia đình của Melos cũng là tâm lý của tác giả khi đứng trước quyết định tương tự. Mà thật ra, ai muốn thoát ra khỏi vùng an toàn thì đều phải đi qua ngã ba này thôi. Tôi thấy đồng cảm với điểm này. Dù đời tôi chả có quyết định to tát gì mấy. Chắc nhiều bạn trẻ ngoài kia cũng có suy nghĩ như vậy nên tác phẩm này mới sống mãi đến tận bây giờ. Bởi thời gian có khả năng sàng lọc những thứ vô giá trị.

Nhưng người ta thường ngưỡng mộ những thứ mà họ không có. Và tôi ngưỡng mộ hai nhân vật này cũng bởi sự quyết tâm và kỷ luật đến cùng của họ. Bản năng luôn mạnh mẽ nên cám dỗ mới đáng sợ. Haruki có thể đi bộ bất cứ lúc nào và Melos có thể quay về mà không ai cấm đoán. Nhưng họ không làm vậy. Đó là điều mà rất ít người có thể tự ép mình. Dù là năm 1940 hay năm 2007. Sau cùng, có lẽ yếu tố tạo nên những tác phẩm sống mãi chính là sự thật trần trụi về con người. Còn bạn, bạn có suy nghĩ gì về những tác phẩm này?

Đăng nhận xét

0 Nhận xét