“FARHANITRATE PRERAJULISATION”

 

“FARHANITRATE PRERAJULISATION”

Tại trường đại học ICE (học viện kỹ thuật hoàng gia Ấn Độ),

Nam sinh viết chữ lên bảng và hỏi:

-         Có ai biết cụm từ này là gì không?

Không một ai trả lời, kể cả giáo viên.

-         Tôi cho mọi người 30s để tìm đáp án. Để xem ai là người trả lời đầu tiên ai trả lời cuối cùng.

30s kết thúc, không một ai trả lời được.

Mọi người có thấy quen không? Đây chính là hiện thực dạy và học tại các trường cấp 2, cấp 3 tại Việt Nam. Trong lớp học, không ai thực sự hứng thú hay tò mò về kiến thức. Tất cả học sinh bị cuốn vào trò chơi áp lực do hệ thống giáo dục đề ra. Họ lảm nhảm đề cương cả ngày, không khác gì cái máy. Rồi khi giờ thi bắt đầu, họ đọ xem ai nhớ được nhiều nhất. Xin hỏi, các bạn đã từng như vậy chưa? Nếu câu trả lời là có thì bạn giống tôi. Chúng ta đều giống như những miếng thịt được nuôi cho béo rồi đặt vào một cái nồi áp suất tên là “ so sánh” hoặc là “ thành công” hoặc là bất cứ từ nào miêu tả lý do ép bạn ngồi vào bàn học, dù bạn chỉ muốn mang sách đi nhóm lò cho nhanh.

Rồi thời gian cứ trôi đi, những miếng thịt chín dần và trở thành công cụ cho người khác. Chúng ta chờ người ta giao việc, rồi cố gắng làm tốt để được công nhận.

Một câu nói rất hay có nội dung như thế này: “Nếu không có ước mơ thì bạn sẽ phải làm thuê cho ước mơ của kẻ khác”. Thực ra, tôi không nghĩ việc trở thành công cụ, làm thuê là xấu. Miễn là họ làm việc chú tâm, trách nghiệm và cẩn thận thì họ vẫn mang vẻ đẹp của người lao động. Chỉ là không phải ai cũng hạnh phúc với hoàn cảnh đó. Họ biến thành một bộ máy nhàm chán với một cuộc sống đơn điệu. Sau đó họ dung tiền lương để mua “ hạnh phúc “ được hiển thị trên youtube, facebook.

Vậy học để làm gì?

Trước khi trả lời câu hỏi này, tôi muốn bạn tự trả lời một câu hỏi khác: Điều gì khiến bạn cảm thấy tò mò và hứng thú? Nếu muốn phát triển các mối quan hệ, chúng ta học cách quan tâm. Nếu cảm thấy bất lực vì không ai hiểu mình, chúng ta học cách chia sẻ… Học là để hoàn thiện mình và xây dựng cuộc sống riêng. Chính sự hứng thú ấy sẽ thúc đẩy người ta chủ động nghiên cứu. Khi nào một đứa trẻ học giỏi? Khi nó muốn học và muốn tự giải quyết những rắc rối của nó.

Đến đây, chúng ta lại gặp một vấn đề khác. Giả dụ, mình không có hứng thú với cái gì thì sao? Nếu học dưới áp lực và nỗi sợ vô tình thiêu cháy mọi niềm vui tò mò của mình thì sao? Không sao, không có thì mình tạo. Ngay từ giây phút này, hãy tìm hiểu tất cả những gì khiến bạn tò mò. Dù là điều nhỏ xíu. Mọi cái cây lớn đều bắt đầu từ một hạt mầm nhỏ. Vậy nên hãy gieo vào tâm trí mình sự tò mò của trẻ thơ, nuôi dưỡng nó bằng cách học hỏi nghiêm túc. Sẽ đến một ngày, cái cây đủ lớn để kết trái và trả lời câu hỏi: “Bạn là ai?”

Bài viết này được lấy cảm hứng từ bộ phim “ 3 chàng ngốc” của Ân Độ. Nếu bạn đang mất niềm tin vào cuộc sống và ngột thở trong cái nồi áp suất của xã hội thì bộ phim này dành cho bạn.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét