“ Hãy nghiêm túc quan sát và kiểm soát bản thân”
Đây là câu của thầy tôi, người có một cái bụng to nuôi đầy
drama. Nói về thầy thì dài và thú vị lắm nhưng tôi sẽ kể sau. Điều đặc biệt
trong cách dạy của thầy là đẩy học trò ngã, rồi mới đỡ lên dậy lai. Thầy bảo,
làm thế kiến thức mới nhanh ngấm vào đầu. Dẫu ấm ức nhưng lũ học trò chúng tôi
chả ai dám ho he gì. Tuy vậy, kỷ luật vẫn là điều quan trọng nhất trong quá
trình này. Chìm trong sự an toàn nhàn nhã thì sẽ nhanh thôi, tốc độ trưởng
thành của tôi sẽ thua xa tốc độ già đi của cha mẹ.
Năm 2021 là năm của vấp ngã. Và bài học quan trọng nhất là “
Nghiêm túc và lười biếng”. Chớp mắt, 4 năm đại học trôi qua, tôi đi làm với bao
hứng khởi để rồi bị đời vả đến choáng váng. Bởi tôi là một kẻ lười và thụ động.
Một ngày tôi đốt không ít thời gian vào những thông tin vô bổ trên tiktok,
facebook. Đến khi đi làm mới bàng hoàng nhận ra bản thân thiếu nhiều kỹ năng
quá mà tư duy lại ngắn. Đọc nhiều sách mà chẳng nhớ được bao nhiêu. Có mắt cũng
như không, bao việc xảy ra trước mặt mà không hiểu. Áp lực cuộc sống như một hố
sâu u tối ngột ngạt bao trọn tâm trí tôi.
Thế đấy!
Những ngày tết là cơ hội để tôi soi chiếu lại mình. Vì gì mà
lại bế tắc đến thế? sau bao nhiêu khó khăn mà không nhận ra bài học cho mình
thì quả là nhục nhã.
Câu trả lời là sự trì hoãn. Sự trì hoãn trong tiếng Hy Lạp
là “ akarasia”- việc đi ngược lại lý trí con người. Nói cách khác, nó có nghĩa
là tự làm khó bản thân trong tương lai. Tôi, chính xác là đã quá nuông chiều những
cảm xúc tiêu cực của bản thân, trốn tránh trách nghiệm phải sống nghiêm túc. Thầy
Minh Niệm đã từng giảng: kỷ luật tạo ra sức mạnh nội tâm, nuông chiều bản thân,
né tránh những cảm xúc tiêu cực chỉ làm mình thêm yếu đuối. Mà yếu đuối có
nghĩa là thiếu điều gì đó thì mình không chịu được.
Và giải pháp duy nhất là bản thân phải tự rèn luyện, cố gắng
và học tập. Khổ luyện thể chất để đẹp cho mình. Kỷ luật với tinh thần để phẩm
chất lan toả như hương hoa tới mọi người. Và quan trọng nhất có lẽ kỷ luật
chính là cách thể hiện tình yêu và trân trọng thời gian của chính mình. Ai rồi
cũng sẽ đến cái tuổi chỉ có thể nhớ về thời thanh xuân.
Vậy tôi hy vọng rằng chúng ta sẽ sử dụng thời gian hợp lý để
nuôi dưỡng bản thân và chăm sóc những người yêu thương nhé.

0 Nhận xét