KINH CUNG PHI ĐIỂU

 

KINH CUNG PHI ĐIỂU

Thành ngữ Trung Hoa


Đại Lỗi là một tay cung cừ khôi thời chiến quốc. Một ngày mây quang, gió tạnh, Đại Lỗi cùng đoàn tháp tùng vua đi săn. Khi đoàn đi qua một khoảng đất trống, ông chợt nghe thấy tiếng của một con ngỗng đang bay trên trời, ông nói:

“ Thưa đức vua, thần có thể bắn chết con ngỗng đó mà không cần cung tên”

Nhà vua tỏ vẻ không tin, nhưng vẫn đồng ý để Đại Lỗi thực hiện màn trình diễn. Đại Lỗi kéo căng dây cung. Pặc!. Một tiếng kêu thô kệch, khô ráp vang lên. Không mũi tên nào được phóng. Nhưng!. Con ngống trời vẫn lảo đảo rồi rơi thẳng xuống đất. Quan sát những ánh mắt đang căng lên của đoàn người, Đại Lỗi kính cẩn tâu với vua về mũi tên vô hình của mình.

Để hiểu điển tích này một cách gần gũi và thiết thực, tôi sẽ để câu trả lời của Đại Lỗi ở cuối bài, sau khi làm rõ một điều liên quan.

Nỗi sợ

Chẳng khó để nhận ra rằng ai đó là một đứa trẻ mang đầy sợ hãi. Những kỷ niệm chưa khô nước mắt đủ để kết thành một loại virut. Nó có chức năng kích hoạt sự sợ hãi, lảm nhảm về sự yếu hèn của người ta mỗi khi đánh hơi được một tình huống hơi phức tạp có thể xảy đến. Đôi lúc nó thoáng qua, đủ để tạo một chút áp lực. Đôi lúc nó gào thét như một con quỷ đói và hành hạ ai đó trong những đêm dài tựa thế kỷ. Rồi nó sẽ gọi người chị em lo lắng, bất an đến lởn vởn trong tâm trí, ám một màu xám lên cuộc sống của họ.

Từ xa xưa, khi tổ tiên ta còn đang lông lá đấy mình, nỗi sợ là cảm xúc tự nhiên cần có để tự bảo vệ. Nó có vai trò quan trọng trong cơ chế sinh tồn. Và nhờ nó mà họ sẽ không nhảy xuống vực thử độ sâu hay đấu tay không với hổ báo. Tuy nhiên khi con người đã trở nên cao cấp thì dường như nỗi sợ lại không theo kịp sự phát triển xã hội loài người. Không còn thú dữ hay gió mưa thất thường, chúng ta bắt đầu có những nỗi sợ không đầu không cuối bắt nguồn từ định kiến xã hội, từ quá khứ không thuận lợi. Và vô tình, chúng cản chở chúng ta đưa ra quyết định.

Đại Lỗi giải thích: “ Thưa đức vua, con chim này bay chậm vì nó đã bị thương từ trước. Tiếng kêu thảm thiết của nó cho ta thấy sự sợ hãi khi bị đàn bỏ lại. Lúc này, chỉ cần nghe thấy bất cứ thứ gì, nó sẽ sợ hãi mà bay cao lên, vết thương cũ toác ra và nó rơi xuống đất.

Những ám ảnh thời còn non có thể kết lại thành những mũi tên vô hình ghim vào ý chí của con người giống như con ngỗng trong câu chuyện. Nhưng chúng ta sống với mục tiêu là tiến hoá chứ đâu phải là lẩn trốn áp lực.

Thực ra thì nỗi sợ cũng có mặt lợi ích. Đôi khi tôi tự hỏi chính mình? Khi nào thì tôi thấy sợ? là khi bản thân đang bước ra khỏi vùng an toàn, sự bao bọc của bố mẹ và tự mình đối mặt với những điều chưa từng trải qua. Nó cũng giống như việc tôi đang đứng giữa biên giới lãnh thổ của mình và suy nghĩ. Có nên mở rộng giới hạn của bản thân hay không? Nói cách khác, nỗi sợ đối với tôi giờ đây cũng giống như một dấu hiệu về sự phát triển mới. Nếu lựa chọn đối mặt với nó thì tôi sẽ mở rộng bờ cõi nhận thức của mình. Hoặc là né tránh nỗi sợ và lần trốn trong một cái hang tối nào đó.

Và cuối cùng, dũng cảm và sợ hãi là 2 mặt đồng xu. Lựa chọn mặt nào sẽ nói lên bạn là ai trong chính cuộc đời mình.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét