“Sai”
Hôm nay, 31/12/2021, là ngày kết thúc
một năm sóng gió đối với tôi. Để nói về khoảng thời gian này thì vài dòng là
không đủ. Nhưng để chọn ra vài cụm từ, câu chuyện nổi bật thì tôi chọn kể về điếu
cigar đầu tiên và từ “sai”.
“Điếu cigar đầu tiên”
Khi đông đã đi qua một nửa, gió vẫn hối
hả chạy theo từng người qua đường. Tôi dừng xe tại một quá café lộ thiên trên
đường Điện Biên Phủ. Ánh đèn vàng yếu ớt, phủ một lớp ảm đảm trên khuôn mặt những
vị khách. Họ ngồi rải rác quanh quán. Tôi ngồi đợi thầy cùng với Minh và Vy. Một
lúc sau, Bảo đưa thầy đến cùng với một hộp cigar Villiger 5 điếu. Thấy họ, tôi
khá ngạc nhiên. Nếu được biết trước, tôi đã ngồi đọc kỹ hơn về cigar. Dù trước
đó đã được nghe nói nhiều về cigar, nhưng thứ tôi thật sự ấn tượng là những người
kể về nó. Thú thật, tôi không hiểu giá trị của nó nằm ở đâu, nhưng vì mọi người
vui nên có lẽ nó có chứa đựng nhiều thứ hơn tôi biết. Như một đứa trẻ luôn mong
chờ sự chấp nhận của người khác, tôi đón lấy điếu cigar đầu tiên trong háo hức
và nóng vội. Thầy đốt cigar cho tôi. Sự cẩn thận của thầy khiến tôi liên tưởng
để một người nghệ sỹ thanh lịch đang nâng nưu tác phẩm của mình. Và hình ảnh
người đàn ông cười khằng khặc dí chân vào mũi Vy hôm nào của thầy tan dần vào
làn khói, theo đó, biến mất.
“Sai”
Tôi bắt đầu hút những hơi đầu tiên.
Hút lấy hút để như sợ mất sợ còn, nóng vội muốn những cảm giác hay ho mà mọi
người thường kể. Nhưng … vị nó đắng và khé lắm. Cái vị này làm tôi nhớ về những
ngày đầu đi làm với những hy vọng bâng quơ, những quyết định lầm lỡ của mình.
Tôi vẫn hút, dù không thích. Có lẽ vì thấy mọi người vẫn ổn với cigar và vài
người khác vẫn ổn với những quyết định na ná nhau. Nên tôi nghĩ tôi cứ theo thì
tôi cũng sẽ ổn giống như họ. Và đó, chính là cái sai của tôi, The Sun đắt nhất
trong suốt 22 năm biết thở của của mình.
Tôi vừa hút, vừa cố tìm một cái lý do
hợp lý nào đó cho vị đắng mà ai cũng “thích” này. Thầy nhìn tôi, và nói “ ở đây
có 5 người với 5 điếu cigar vị khác nhau” dù bóc từ một hộp. Cái mặt tôi lúc đấy
chắc cũng không khác biểu cảm của một người vừa bị trộm giật túi là bao. Nói
sao nhỉ? Khá ngỡ ngàng! Mọi người cho tôi nếm thử cigar của họ. Đúng là khác
nhau nhiều. Thầy bắt đầu giải thích vì sao điếu cigar của tôi lại đắng và khé
như thế. Nhưng đáng tiếc, lúc này điếu cigar của tôi cũng sắp hết. Đúng vây,
tôi phí nguyên điếu cigar đầu tiên chỉ để tìm lý do hợp lý cho hành động của
người khác, thay vì tự tìm cách giải quyết cái đắng của mình. Thời gian tựa như
một điếu cigar. Trải nghiệm của mỗi người đắt hay ngon đều do cách họ hút và
đưa ra quyết định.
Tôi thích gọi điếu cigar tối nay là
thời gian.
Chúng ta chia sẻ điếu cigar 2021 bên
nhau, trải nghiệm và cùng nhau phát triển. Hy vọng rằng điếu cigar năm 2022 của
mọi người sẽ thơm và ngon hơn 2021.
Lượng kiến thức của tôi về cigar
không nhiều nên có lẽ bài này sẽ có kha khá lỗi sai. Mong mọi người bỏ quá cho.
Cảm ơn mọi người ạ.

0 Nhận xét