Tưởng tượng, bạn đang nằm trên một
chiếc ghế dài và hưởng thụ không khí trong lành. Dòng nước ngọt mát lạnh chạm đến
đầu lưỡi, lướt nhẹ đến cuống họng. Đôi môi bạn bất giác mỉm cười, ngắm nhìn cảnh
mây núi trập trùng trôi. Xa xa là một chú bé chăn bò cùng với bó cỏ trên tay. Bạn
cảm thấy thương cậu bé lắm. Trời thì nắng to mà cậu bé thì nhỏ…
À mà cái này liên quan gì đến chính
trị, liên quan gì đến V for Vedetta?
Cậu bé dùng roi chăn bò, còn chính phủ
dùng nỗi sợ kiểm soát người dân.
Màu xám đen
bao trù cả bộ phim, người
dân Anh như đang sống trong một cái hộp không ánh mặt trời. Khi mà một kẻ biến
thái có thể trở thành thầy tu. Một tên béo đỏng đảnh là “tiếng nói London”. Hay
một tên độc tài thông minh mị dân để thoả mãn tham vọng thống trị. Chúng “ bọc
đường cả tội ác”.
Bộ phim lấy bối cảnh nước Anh sau 14
năm kể từ đại dịch virut St. Mary và vụ khủng bố tại nhà máy Three Warter. Bệnh
dịch cướp đi trăm nghìn mạng người, khủng bố gây bạo loạn. Chính phủ tạo ra thuốc
điều trị và một loạt lệnh cấm để “ bảo vệ dân”. Thoát nạn, dân vui. Họ tin vào
chính phủ, tin vào các cơ quan truyền thông và chấp nhận im lặng để đổi lấy sự
yên bình do chính những kẻ độc ác tạo ra. Đến khi V xuất hiện. Anh ta vạch trần
bộ mặt giả dối, thối rữa của chính phủ. Anh ta gọi tên sự thật rằng kẻ đứng sau
những cái c.h.ế.t. chính là vị tướng yêu hoà bình của London – Adam Sulter. V dùng
sự thật như một gáo nước lạnh tạt vào khuôn mặt mơ màng, mộng mị của người dân
Anh Quốc.
Evey Hammond – Sự tái sinh
Cảnh Evey đứng vươn tay dưới mưa là
phân đoạn tôi ấn tượng nhất. Sự tương phản, xen kẽ trong cách tái sinh của V và
Evey mở ra nhiều suy nghĩ cho người xem. V bước ra từ đám cháy, khói lửa bao lấy
thân thể không còn nguyên vẹn của anh. Như bước ra từ cánh cổng địa ngục, V thét.
Tiếng hét của thù hận, giận dữ bị kìm nén. Anh ta mất đi ký ức, danh tính,
khuôn mặt, người thân. Nhưng V còn một trái tim. Một trái tim luôn đập vì lý tưởng,
tự do và công lý.
Evey thì ngược lại. Khởi đầu, cô là một
công dân Anh điển hình: sợ hãi chính phủ, không quan tâm báo đài nói gì, sống
yên ổn là được. Suốt hơn nửa bộ phim, nhiệm vụ của cô ta là sợ hãi và chạy trốn,
từ nhà này sang nhà khác. Sâu thẳm trong thâm tâm, cô ta hiểu và tin V. Nhưng nỗi
sợ đã ăn mòn ý chí và lòng dũng cảm khiến cô ta, không ưa gì V, nhưng không chống
lại V. Điều đó được chứng minh qua chi tiết Evey quyết không khai ra V, kệ tra
tấn. Nhưng điều thật sự làm Evey thức tỉnh là bức thư tuyệt mệnh đẫm nước mắt
mà chan chứa tình người của Velari – cô gái đồng tính trong phòng giam. Tôi còn
nhớ rất rõ câu cuối cũng trong bức thư “ Tôi hy vọng là cô sẽ sống. Tôi yêu
cô”.
Tôi biết bản thân chưa đủ tư cách để
nói vể tư tưởng. Nhưng có một điều tôi học được rằng. Một tư tưởng đúng đắn sẽ
nảy mần từ một trái tim biết đồng cảm và khát khao được tự do.
Quả thật, Natali là một diễn viên tài
năng. Ánh mắt của cô khi dám thách thức cái chết vẫn lảng vảng trong tâm trí
tôi. Nó khác xa với sự hoang mang, sợ hãi khi Evey cầu xin những kẻ chỉ điểm ở
đầu phim. Evey đã không còn là Evey.
“ God in the rain “ Evey đắm mình
trong mưa, hành động giống hệt V trong đám lửa. Nhưng thay vì thét, cô ta cười
và nhìn lên bầu trời. Một tư tưởng thật sự được tái sinh trong Evey. Nó làm
thay đổi ngoại hình, tính cách và hành động của cô. Thật không quá khi nói rằng
đó cũng chính là cách mà người dân Anh từ từ nhận ra và muốn bứt phá khỏi cái lồng
của sợ hãi và hướng về sự thật.
Kết thúc bộ phim, có một đoạn mà tôi
thắc mắc mãi. Những người lình nghĩ gì khi chờ lệnh bắn của cấp trên? Họ nghĩ
gì khi chĩa súng vào người dân của mình? Họ là những cái máy hình người nghe lệnh
hay đã từng dằng xé giữa nỗi sợ quyền lực và lương tâm mình?

0 Nhận xét