Vì sao tết nhạt.
Mùng 6 tết, người trên phố đã vãn. Không khí tết chỉ còn sót
lại trên những phong bao đỏ. Chúng tôi ngồi hàn thuyên trong một quán café gỗ
nhỏ mà ấm áp cạnh đường lớn Hồ Sen. Lại một cái tết nữa sắp tàn và mỗi người
trong chúng tôi lại có thêm một câu chuyện để chia sẻ. Tôi cất những lo toan
cho riêng mình, lặng thinh nghe chuyện.
Chú H lấy ra một điếu cigar và bắt đầu đốt. Tôi ngồi xa
nhưng đủ gần để cảm thấy hương thơm của điếu thuốc. Chú bắt đầu kể. Chú kể về
người anh em của chú, tên L, một người đàn ông sinh ra trong một gia đình
không nguyên vẹn. Tôi xin phép được gọi là anh L cho dễ phân biệt. Bố anh bỏ
gia đình sang Nga lấy vợ và có một gia đình mới. Ngay sau đó, mẹ con anh bị đuổi
ra khỏi nhà. Đang sống trong điều kiện dư giả, họ đột nhiên rơi vào cảnh không
nhà. Số lần tương tác giữa anh và bố không nhiều, ông cũng chẳng đưa thêm đồng
nào để giúp. Nghe giống hệt như kịch bản mấy bộ phim Thái Lẻng về người con bị
bỏ rơi sau đó giàu sụ và quay về trả thù nhà nội. Tôi đã nghĩ câu chuyện sẽ kịch
tính lắm vì dù sao, anh ấy có quyền ghét những người làm tổn thương anh và mẹ.
Nhưng tôi đã nhầm.
Anh L có phẩm chất của nhân vật chính trong các bộ phim
truyền hình ăn khách. Anh đã giàu, có một người vợ đảm đang và những đứa con xinh.
À vợ anh cũng bất khuất lắm. Nghe nói đằng nội không một ai tham dự đám cưới của
anh vì họ phản đối cuộc hôn nhân không tương xứng. Không khí có chút lắng lại,
không biết mọi người nghĩ gì nhưng ai cũng trầm tư. Dù hơi ích kỷ, nhưng tôi thấy
bản thân có chút may mắn.
Nhưng, dường như chẳng gì có thể ảnh hưởng tới lòng biết ơn
mà họ dành cho cuộc sống. Bố anh L đột quỵ ở Nga, không một ai chăm sóc. Duy
chỉ có anh L lo lắng, sốt ruột, định bay qua Nga để thăm bố, bất chấp tình
hình dịch đang phức tạp ở cả 2 nước. Không có bất cứ sự tức giận, từ chối hay
gia ơn nào từ anh đối với bố. Ngạc nhiên hơn nữa, vợ anh vẫn giúp đỡ nhà nội
mua đất, giấy tờ mà không oán thán nửa lời. Tôi thấy sự bất khuất ở chị và tình
người chan chứa trong câu chuyện về anh. Lòng tôi có chút lắng lại. Có lẽ vì
gia đinh tôi đang căng thẳng nên câu chuyện tác động đến tôi nhiều. Dịp tết vừa
rồi bố anh lại đột quỵ, đúng lúc anh F0, không chăm được. Anh lại buồn, lại tiếc.
Tôi thì xúc động.
Chú H luôn nói” Chúng ta không được phán xét bố mẹ. Nhờ
công sinh thành thì chúng ta mới có nhận thức như bây giờ”
Nói thật là trước đây những lời này đối với tôi chỉ là giáo
điều. Tôi luôn cảm thấy mọi thứ đều ổn cho đến khi xích mích nổ ra như một quả
bom và nỗi sợ khiến tôi choáng váng trước mọi quyết định. Nhưng hôm nay, tôi hiểu
được nguyên nhân của mọi sự là do lòng tôi không yên, không đủ rộng để bình
tĩnh lắng nghe, không đủ bản lĩnh để tự chứng minh. Không phải do lượng trời
không đủ mà do lòng tôi chật những lo âu. Thế đấy, cay đắng là do mình tự chọn
và bao dung là điều chỉ dành cho những tấm lòng đủ ấm.
Tết của tôi năm nay vẫn nhiều chuyện nhưng kết thúc bằng câu
chuyện gia đình này là đẹp. Ý nghĩa của Tết gắn liền với đoàn viên. Mà đoàn
viên trong tôi là nhớ về nhau, nghĩ cho nhau, lo cho nhau, thương nhau và hẹn
nhau trong tâm trí. Tết trong tôi là đoạn ngắt giữa những lo toan trong cuộc sống
là cơ hội để cất đi những muộn phiền và trao gửi yêu thương. Tôi biết là điều
này sẽ khó với nhiều người. Nhưng Tết sẽ vui khi lòng ta có người để nhớ. Không
có tết nhạt, chỉ có những trái tim thiếu vắng nụ cười. Hy vọng rằng, mọi điều tốt
đẹp sẽ đến với chúng ta, trong năm mới.

0 Nhận xét