Chuyện cổ tích về thuế…
Người xưa dạy trẻ điều thiện việc ác qua những câu chuyện cổ tích. Rồi đứa trẻ lớn lên mang theo những câu chuyện ấy làm hạt mầm cho nhận thức và nhân cách. Tôi cũng vậy. Tâm hồn tôi lớn lên bằng nghìn lẻ một đêm, truyện cổ Grim nên tôi muốn chia sẻ những gì tôi biết cho mọi người. Vậy nên nhân những ngày ngân hàng và bảo hiểm đang gặp chút sóng gió, để tôi kể cho mọi người nghe một câu chuyện về “Thuế, vua, các nhà kinh tế và thương nhân”.
“ Nghệ thuật đánh thuế cốt ở chỗ vặt lông ngỗng sao cho thu được lượng lông lớn nhất mà con ngỗng kêu ít nhất có thể”
- Bộ trưởng bộ tài chính Pháp Jean-Baptiste ( những năm 1760)
Từ cái thủa đồng hoang, con người mới có ý thức săn bắn, hái lượm, họ đã phải đóng thuế. Các thầy tư tế nhận vật phẩm từ tất cả những người trong làng rồi chia đều cho mọi người. Đổi lại họ sẽ nhận lại một số vật phẩm vì đã có công tổ chức sắp xếp công việc cho mọi người.
Người ngày càng đông. Cái làng ngày nào đã trở thành một vương quốc với lãnh thổ rộng lớn. Nhà vua bắt đầu lo sợ lãnh thổ bị xâm chiếm. Ông quyết định chia đất cho các hiệp sỹ, quý tộc để đổi lại sự trung thành. Quý tộc và hiệp sỹ là những người có địa vị cao trong xã hội. Nhà vua cần họ để duy trì đất nước nên ông không thể bắt họ đóng thuế được. Vua không đóng, quý tộc và hiệp sỹ không đóng thuế. Vậy ai đóng thuế? Chính là người nông dân và công nhân.
Đất nước cứ thế phát triển, nhà vua vui lắm. Ông muốn mình trở thành vị vua giàu có nhất. Mặc cho các nhà kinh tế khuyên nhủ “ một đất nước giàu là một đất ngưới có nhiều sản phẩm phục vụ nhu cầu của con người”. Nhà vua muốn có thật nhiều vàng, ông cho người đi cướp tàu vàng của nước khác, đánh thuế hàng nhập khẩu, tạo điều kiện hết mức cho xuất khẩu. Đúng như dự đoán, vàng trong nước nhiều vô số kể, quý tộc, thương nhân ăn mãi không hết. Nhà vua tưởng như đã đạt được mục đích của mình.
Người người nhà nhà nô nức kiếm vàng, tôn giáo và văn hoá dần mờ nhạt. Lúc này, các nhà kinh tế học dùng mọi cách để cứu lấy những người nông dân. Nông dân vừa phải chịu thuế nộp cho nhà nước vừa phải chịu giá hàng nhập đắt cắt cổ. Nhưng chẳng ai nghe nhà kinh tế học. Thậm chí bộ trưởng bộ tài chính còn phát biểu:
“ Nghệ thuật đánh thuế cốt ở chỗ vặt lông ngỗng sao cho thu được lượng lông lớn nhất mà con ngỗng kêu ít nhất có thể”
Và thế là con ngỗng nông dân bị vặt cho chụi lông…
Nó kêu gào, co rúm thảm thiết...
Vậy chuyện gì sảy ra với nền kinh tế Pháp... xin hay đợi kỳ sau...
Chuyện hôm nay đến đây thôi, lần sau kể tiếp.
Nghĩ lại thì chuyện này cũng gần gũi với chúng ta đấy chứ. Dù cách nhau 6 thế kỷ nhưng đôi lúc, chúng ta vẫn bắt buộc phải trả một khoản tiền hàng năm, tháng để duy trì quyền trong một hệ thống. Số tiền đó có thể được dùng để nuôi những nhân vật đầu não, để trả cho các dịch vụ hoặc để tư lợi cho một bộ phận người trong hệ thống. Ai mà biết được có khi chúng ta cũng chẳng khác những người nông dân bị bóc lột là mấy.
_Mây_
0 Nhận xét